Đương đại luật sư ngộ đáo tiểu mao tặc – Chương 4

 

C4

ĐƯƠNG ĐẠI LUẬT SƯ NGỘ ĐÁO TIỂU MAO TẶC

(Khi đại luật sự gặp phải tên trộm vặt)

Chương 4

Edit: Mimi

Beta: Ame

*****

 

“Mở nước rồi. Cởi quần áo, vào đi.” Triệu Cách Phi thử độ ấm của nước, chào đón Diệp Đề lúc này vẫn đứng ở một bên. Diệp Đề lườm anh một cái, bắt đầu cởi cái áo T Shirt của mình. Động tác của cậu vô cùng chậm rãi, hệt như đang cố ý kéo dài thời gian.

 

“Nhanh lên, lề rề lúc nữa nước lạnh bây giờ.” Triệu Cách Phi nhìn ra ý đồ của cậu nhóc, nhịn cười mà thúc giục.

“Đậu má, cũng không phải vội vàng đầu thai, giục cái rắm ấy!” Diệp Đề mặt đỏ, vứt T shirt qua một bên, bắt đầu cởi quần đùi.

 

Mùa hè, cái mà Diệp Đề thích mặc nhất chính là quần đùi, vừa mát vừa gọn. Vóc dáng của cậu không tính là quá cao, trên dưới một mét bảy bảy, song hình thể lại vô cùng hoàn hảo. Eo nhỏ mông căng, hai chân vừa dài vừa thẳng lại cực kỳ trơn bóng và trắng trẻo, mặc cái quần đùi ngắn tũn chạy tới chạy lui, ánh mắt của mọi người đồng loạt trượt từ gương mặt thanh tú của cậu xuống thẳng hai chân rồi.

 

Diệp Đề chậm chạp cởi xong quần đùi, trên người chỉ sót lại cái quần lót trắng. Trong lòng xấu hổ cực kỳ, chính là ngoài miệng cậu vẫn còn hung tợn: “Này, tôi tắm rửa anh cũng phải nhìn à? Đồ biến thái…”

 

“Ai bảo tôi muốn nhìn?” Triệu Cách Phi cười cười, bắt đầu tự cởi quần áo của mình: “Tôi là cùng tắm với cậu.”

 

“Cái tên biến thái, mẹ nó, cút ra ngoài cho tôi!” Diệp Đề thẹn thùng đến mức cả người đều ửng đỏ, một phen ném bay cái quần đùi vừa cởi vào lồng ngực trần trụi của Triệu Cách Phi.

 

“Cậu bảo tôi cút? Đây chính là nhà tôi nha!” Triệu Cách Phi có chút ủy khuất, ôm lấy cánh tay Diệp Đề, thẳng một lèo kéo người vào trong ngực, dùng tay còn lại nhanh chóng lột quần lót của đối phương.

 

“Tốt rồi, vào thôi.” Triệu Cách Phi cười xấu xa mà ấn Diệp Đề vào bồn tắm. Cái mông Diệp Đề vừa rơi vào trong nước, bọt nước liền ồ ạt bắn ra, khiến cho cái quần dài Triệu Cách Phi đang mặc cũng ướt nhẹp.

 

“Ái chà, xem ra không cởi cũng không được.” Triệu Cách Phi cúi đầu nhìn quần mình, lẩm bẩm một câu như thế, sau đó nhanh nhẹn tự cởi sạch rồi tiến vào bồn tắm.

 

Bồn tắm rất lớn, nhưng hai người chen chúc bên trong, không gian vẫn là không đủ. Triệu Cách Phi kéo Diệp Đề qua, để cậu tựa vào trong ngực của mình: “Đừng lộn xộn nha, bằng không cậu gặp phải vấn đề gì tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu.”

 

Diệp Đề sợ Triệu Cách Phi lại uy hiếp mình, quả nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ, ngoan ngoãn để mặc người nọ ôm.

 

Triệu Cách Phi cao hơn Diệp Đề gần 10 cm, thân thể cũng khỏe mạnh hơn so với cậu. Trên thực tế, nói Diệp Đề là một học sinh trung học thật sự không sai, bởi vì năm nay cậu mới mười bảy tuổi. Nói về sự chênh lệch giữa Diệp Đề cùng Triệu Cách Phi, ai cũng thấy rõ đây là khoảng cách giữa một thiếu niên ngây ngô khờ dại và một người đàn ông thành thục lõi đời.

 

“Này, mấy kẻ có tiền các anh thừa tiền muốn đốt à, tại sao đều thích chơi cái trò này?” Diệp Đề không yên lòng hỏi.

 

“Đều thích? Trước kia cậu từng gặp ai có hứng thú này sao?” Triệu Cách Phi nhíu mày.

 

“Đậu má, ai lại biến thái như anh hả, mẹ nó chứ. Nếu không phải hôm nay ông đây bị tóm, cũng làm gì đến nỗi phải bán rẻ bản thân. Đệt, quá là đen đủi!” Diệp Đề vừa nhắc đến cái này trong lòng liền oán hận, lời lẽ cũng dữ tợn hơn.

 

Triệu Cách Phi cũng không hỏi thêm nữa, nghĩ nghĩ một chút lại tà ác nở nụ cười, gắt gao nắm chặt bảo bối mềm nhũn ở giữa hai chân Diệp Đề. Ngay lập tức, người nọ giật mình mà đập một cái khiến cho bọt nước bắn tung tóe khắp nơi: “Anh, anh… mẹ nó, lại làm gì đấy?”

 

“Làm gì, đàn ông đều sẽ làm như vậy đi?” Triệu Cách Phi cười cười, ngón tay bắt đầu hành động. Diệp Đề đỏ mặt, giữ chặt tay của đối phương, tuy rằng cậu không tình nguyện, nhưng cũng không muốn cự tuyệt, cứ thể để mặc hô hấp trở nên gấp gáp dần dần.

 

“Thế nào, thoải mái không…” Triệu Cách Phi tăng nhanh động tác trên tay, ghé sát vào tai Diệp Đề, nhẹ nhàng hỏi.

 

“Hừ… So với bồ của tôi, còn kém… kém xa…” Diệp Đề nghiêng đầu sang chỗ khác không muốn thừa nhận. Triệu Cách Phi được một bước lại muốn tiến thêm một thước: “Bồ của cậu? Tên gì? Tôi đoán nhé… không phải họ Tay, tên Phải đấy chứ? Ha ha…”

 

“Anh, anh nói bậy bạ cái gì đó!” Diệp Đề bị Triệu Cách Phi bóc mẽ, mặt mũi không giữ được liền lớn tiếng phản bác.

 

“Tên trộm vặt này, còn cứng miệng!” Triệu Cách Phi cười xấu xa xiết chặt tay. Diệp Đề run lên, thấp giọng rên rỉ một tiếng, sau đó mềm nhũn mà ngã vào ngực Triệu Cách Phi.

 

“Ầy, nhanh như vậy đã đầu hàng, thật là vô dụng.” Triệu Cách Phi giơ tay lên nhìn thử, sau đó lại mỉm cười quan sát Diệp Đề.

 

“Bớt… bớt nói nhảm đi…” Diệp Đề nhẹ nhàng thở gấp, khẽ cắn môi, cũng liền tóm lấy phân thân của Triệu Cách Phi.

 

“Cậu không phục?” Triệu Cách Phi cứng người. Sau khi hiểu ra ý đồ của người nọ, anh liền đập rớt tay của đối phương, đứng dậy rút khăn tắm bọc Diệp Đề lại rồi ôm người lên: “Dù sao nước cũng bị cậu làm bẩn rồi. Chúng ta vẫn là vào phòng rồi hãy thử nghiệm đi!”

 

“Anh… Mẹ nó, buông tôi ra! Ông đây có chân, tự đi được!” Diệp Đề liều mạng duỗi người, vừa đạp vừa đánh đòi Triệu Cách Phi buông thả mình xuống. Chính là Triệu Cách Phi há lại có thể để một tên trộm vặt gây khó dễ, ngược lại anh ôm cậu càng chặt hơn – Tên nhóc này tuy cũng tương đối rắn chắc, song chung quy cũng chẳng nặng bao nhiêu, với thể lực của mình, bế bổng cậu ta quả thực rất dễ dàng.

 

“Cậu ngoan ngoãn chút đi, bằng không tôi sẽ ném cậu ra ngoài cửa sổ.” Triệu Cách Phi thấp giọng uy hiếp. Diệp Đề nhìn ra bên ngoài cửa sổ: lầu ba. Vẫn là thôi đi…

 

Ném Diệp Đề xuống chiếc giường lớn ở trong phòng của mình, Triệu Cách Phi cũng không lãng phí thời gian nữa, dứt khoát kéo khăn tắm trên người đối phương ra, gấp gáp đè lên.

 

3 comments on “Đương đại luật sư ngộ đáo tiểu mao tặc – Chương 4

  1. Mình có góp í nhỏ không biết í bạn thế nào 😀 thay mấy từ nha, ở đầu câu cho nó thuần việt hơn í 😀 bạn edit hay mà bị vấp mấy lỗi đó, nên đọc nó cứ kì kì 😀

     
    • ok bạn :* có thể thay bằng nhiều từ khác như “ái chà,” “ầy,” “ấy,” vân vân và mây mây :v cơ mà chắc mình k có thời gian đọc lại từng chương để sửa hết, nên nếu bạn thấy ở chương nào có, có thể cho mình xin một cái comt nha <3

       
  2. Mình vẫn rất khó hiểu là sao hai người gặp nhau lần đầu tiên mà bạn công đã kéo bạn thụ chĩnh vậy nhỉ??? Kiểu nó quá phi logic ấy, đầu truyện thì viết tính cách công kiểu cuồng công việc, đó sẽ là kiểu người thấy người ta hơi thú vị lần đầu là sẽ chĩnh nhau á? Đã thế đối tượng còn là trộm vặt, lưu manh, dù sao thì cũng khá là không an toàn, đọc mà cứ thấy sai sai thế nào ấy :))) nhưng thôi, dù sao cũng chỉ là quan điểm của mình ý mà, do khó hiểu quá :))))

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *