Bạn trai giả – Chương 17

 

https://i.pinimg.com/originals/bb/5f/5f/bb5f5f480e43d55eda6ef3302fa34b3c.jpg

NHỮNG NGÀY THÁNG
GIẢ LÀM BẠN TRAI CỦA HOT BOY TRƯỜNG

Quyển 2 – Verse

Chương 17: Xây dựng lại tư tưởng

Edit: Mimi – Beta: Chi

 

*****

Trận thứ hai, Thẩm Nhạc Triết xung phong làm liệt sĩ. Thích Phong vẫn solo đường giữa như lúc trước. Vì thế cho nên Lăng Khả liền theo Triệu Tư, Lý Khải Tinh phối hợp đánh đường ưu tiên.

 

Con trai chơi game có xu hướng nói chuyện dựa vào thực lực. Sau khi Lăng Khả đại sát tứ phương ở trận đầu, ba người còn lại liền nhìn cậu với cặp mắt khác xưa, thái độ cũng niềm nở nhiệt tình hơn rất nhiều.

 

Vào trận, Triệu Tư và Lý Khải Tinh còn chìm trong trạng thái rảnh tay quá mức của trận đánh đầu. Thấy Lăng Khả kỹ thuật rất cao, bọn họ liền quay sang bắt chuyện với cậu.

 

Tư lệnh bù nhìn: “0, cậu là người bản địa à?”

 

Lin_K: “Uh”

 

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “0, cậu chơi DotA mấy năm rồi?”

 

Lin_K: “2”

 

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “Tôi cũng mới chơi hơn hai năm một chút thôi, vì sao lại cảm thấy cậu trâu bò như vậy nhỉ? Cậu chơi kiểu gì?”

 

Lin_K: “Luyện tập nhiều.”

 

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “…”

 

Lăng Khả trả lời vô cùng ngắn gọn, cho người khác một cảm giác cực kỳ ngầu.

 

Nhưng câu nói “luyện tập nhiều” không phải là cậu giả ngầu, mà thực sự là đúc rút từ kinh nghiệm.

 

Lúc trước, quả thật vì Thích Phong nên Lăng Khả mới download DotA, nhưng cậu hoàn toàn không coi chơi game là một việc tầm phào.

 

Con người Lăng Khả, bất kể làm chuyện gì đều đặt mục tiêu cực kỳ cao, một khi đã làm thì nhất định phải làm thật tốt.

 

Để luyện kỹ thuật, cậu từng tìm một đống video và bài hướng dẫn của cao thủ DotA về nghiên cứu, luyện bổ đao, luyện thao tác, luyện di chuyển.

 

Những việc nhàm chán trong mắt người khác, với Lăng Khả lại là rất bình thường. Bởi vì từ nhỏ, nghị lực của cậu đã được chiếc đàn piano mài dũa thành một thanh kiếm vô cùng sắc bén.

 

Game bàn phím cũng tương tự như đánh đàn, gặp phải kỹ năng không biết, chỉ cần luyện đi luyện lại, một trăm lần, hai trăm lần, cho đến khi quen tay, để nó trở thành một loại bản năng là được.

 

Nhưng đa số mọi người đều chơi cho vui, không có ý thức như vậy. Vì thế, Lăng Khả chỉ bỏ ra một chút tâm tư và công sức là sẽ chơi giỏi hơn so với rất nhiều người.

 

Hơn nữa, Lăng Khả có thể thi đậu Đại học F, chắc chắn thành tích không tồi. Đối mặt với một học sinh xuất sắc, một cao thủ chơi game, một người có tính cách ngầu lòi như vậy, đám người Lý Khải Tinh không khỏi thán phục ở trong lòng.

 

Triệu Tư không nhịn được mà giơ cành ô-liu, ý đồ kéo cao thủ vào trận doanh nhà mình: “0, bình thường cậu có team cố định nào không?”

 

Lin_K: “Không.”

 

Trước đây, bạn học của Lăng Khả cũng chơi DotA, nhưng chơi chung với nhau rất phiền. Lại nói, bản thân Lăng Khả luôn đề cao kỹ thuật cá nhân, không cần phối hợp với đồng đội, cho nên cậu thường xuyên chơi một mình.

 

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “Vậy 0 này, về sau cậu chơi cùng chúng tôi nhé?”

 

Lời này vừa hiện lên trên màn hình, tay Lăng Khả đột nhiên khựng lại.

 

Triệu Tư và Lý Khải Tinh cũng lập tức ngẩn người, còn tưởng đối phương định từ chối. Kết quả, năm giây sau, trên khung chat nhảy ra một câu.

 

Lin_K: “Ok, nhưng đừng gọi tôi là 0.”

 

Trong nháy mắt, Triệu Tư và Lý Khải Tinh ngã gục xuống đất, hoàn toàn không dậy nổi.

 

Không ai hiểu vì sao Lăng Khả lại không thích cái tên viết tắt này.

 

Chỉ có người cùng thuộc một thế giới với cậu là Thích Phong, sau khi nhìn thấy câu kia, mí mắt chợt giật giật vài cái.

 

Tuy Lăng Khả cho người khác cảm giác cậu là một thẳng nam thực sự, nhưng Thích Phong vẫn không khỏi tự suy diễn một phen: nếu Lăng Khả là gay, có vẻ cũng là 1…

 

Ựa, cái thuộc tính ấy, có khác gì so với trai thẳng đâu.

 

Bởi vì Thích Phong, cũng là chuẩn 1.

 

Lúc hắn đang suy nghĩ miên man, khung chat liền xuất hiện lời kêu cứu của Thẩm Nhạc Triết: “Đậu má, ông sắp bị đánh sml rồi! Thế mà các người còn có thời gian nói chuyện phiếm! Ai đó đến giúp tao đi!”

 

Trận này thực lực hai bên tương đương nhau. Thẩm Nhạc Triết lấy một chọi ba, đương nhiên là không chịu nổi. Hắn một đường tự dâng đầu mình, diễn trọn vai “liệt sĩ – chân chính”.

 

Sau khi chết lần thứ ba, hắn thấy những người còn lại trong đoàn vẫn đang nói chuyện phiếm, lập tức bùng nổ.

 

Nhưng tiếng kêu cứu của Thẩm Nhạc Triết không được mọi người thương cảm, Triệu Tư còn trêu chọc hắn: “Ha ha ha, no zuo no die why you try”.(1)

(1) Câu này nghĩ là: Nếu không tìm chết sẽ không phải chết, cố quá làm gì.

 

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “Chọn chơi số 3 phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng hy sinh, chấp nhận số phận đi!”

 

Đêm thần nguyệt: “Fuck em gái mày!”

 

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “Tới luôn đi!”

 

Đêm thần nguyệt: “Cầm thú! Đến em gái mình cũng không tha!”

 

Tư lệnh bù nhìn: “Phong Tử nhanh tới AF (2) Nhạc Nhạc bé bỏng nhà mày đi, nó sắp phát nổ rồi kìa.”

(2) AF = Anal fuck = thông ass -_-

 

Thích Phong giật giật mí mắt. Lần đầu tiên hắn có cảm giác mất mặt vì lũ bạn không biết liêm sỉ của mình.

 

Hắn hy vọng Lăng Khả vờ như không thấy. Nào ngờ, một người kiệm lời như cậu lại thấy tò mò đối với sự việc này: “AF là gì?”

 

Thích Phong: “…”

 

Lý Khải Tinh trực tiếp gõ một chuỗi “hahahahahaha” trên kênh chat.

 

Triệu Tư giải thích: “AF = Anal F@ck = thích được ♂ chăm sóc.”

 

Đêm thần nguyệt: “Tới đây nào, Phong Tử, miệt mài âu yếm tao đi!”

 

 

Lăng Khả hơi khiếp sợ.

 

Dù ở thời đại của bọn họ, vấn đề này đã tương đối cởi mở, nhưng trường học trước đây của cậu rất truyền thống. Kể cả những hủ nữ và đám nam sinh hay đem chuyện giới tính ra đùa giỡn với nhau, cũng hiếm khi nói năng không có chừng mực như vậy.

 

Đương nhiên, điều ấy cũng là do tính cách của Lăng Khả. Từ khi ý thức được tính hướng của mình, cậu liền giữ khoảng cách thích hợp với các nam sinh khác. Vì thế, người đùa giỡn với cậu ít cực kỳ.

 

Giờ thấy đám bạn của Thích Phong trêu chọc lẫn nhau, Lăng Khả bỗng cảm thấy cánh cửa bước sang một thế giới mới vừa mở rộng!

 

Cậu thật không ngờ khi Thích Phong ở cùng bạn lại… phóng khoáng đến như vậy.

 

Chẳng lẽ, đây mới là cách mà trai thẳng chơi đùa với nhau?

 

Nhớ lại thái độ của Cao Tuấn Phi và Thích Phong đối với topic đồn nhảm lúc trước, Lăng Khả muộn màng phát hiện: thì ra tất cả những chuyện bát quái tình nhân, chuyện đăng tin trên mạng xã hội, chuyện trêu ghẹo ở hồ Uyên Ương, hay là chuyện cái topic kia, đều chỉ có cái tên giả làm trai thẳng như cậu tự – nghĩ – nhiều.

 

— Trai thẳng thời đại mới, là phải đùa giỡn mà không để ý một cái gì.

 

Sau khi Thẩm Nhạc Triết nói câu kia, Thích Phong liền đáp bằng một chữ “cút”.

 

Lăng Khả liếc trộm Thích Phong một cái, thấy mặt hắn không lộ ra một chút xấu hổ nào, ngược lại còn mỉm cười theo thói quen.

 

… Quả nhiên, hắn không hề để ý.

 

Quãng thời gian chơi game sau đó, Lăng Khả với tam quan hoàn toàn sụp đổ, vừa quan sát cách trò chuyện của Thích Phong và bạn bè, vừa nhanh chóng xây dựng lại tư tưởng của mình.

 

Không anh em, không DotA.

 

Tổ đội chơi game là hành vi tăng cường tình hữu nghị tốt nhất.

 

Thích Phong chơi game vốn rất lợi hại, hôm nay lại có thêm cao thủ như Lăng Khả, cho dù đồng đội bị chèn ép giữa đường, chung quy cũng sẽ không thua.

 

Sau một buổi tối, Lăng Khả đã khá quen thuộc với bạn bè của Thích Phong. Lúc ngừng chơi game, Triệu Tư còn chủ động thêm WeChat của cậu. Sau đó, những người khác cũng sôi nổi đòi thêm.

 

Lăng Khả không từ chối, cho bọn họ nick WeChat của mình.

 

Lý Khải Tinh đặc biệt tạo một box chat trên WeChat, hẹn Lăng Khả lần sau lại cùng chơi.

 

Thích Phong đề phòng nửa ngày, rốt cuộc cái gì cũng không phòng nổi.

 

Thoát game, cũng đến giờ tắm rửa đi ngủ.

 

Lăng Khả và Thích Phong lần lượt dùng nhà vệ sinh. Sau đó, Thích Phong lại nhờ Lăng Khả bôi thuốc mỡ cho mình.

 

Trước lạ sau quen, bây giờ nội tâm Lăng Khả đã bình tĩnh hơn so với sáng nay rất nhiều. Chỉ là lúc bôi thuốc, đầu óc cậu ngập đầy đống thảo luận về “Anal F@ck” của Triệu Tư ở trên game, vì thế mà suýt nữa không nhịn được lại cứng lên.

 

Đổi chiếu mới xong xuôi, Lăng Khả bỗng hơi do dự không biết nên xử lý cái chiếu mới ngủ một đêm như thế nào. Dù sao thì cậu cũng không bị dị ứng, vứt đi thì hơi phí, nhưng nếu không vứt, để trong phòng cũng chẳng có tác dụng gì.

 

Đúng lúc Cao Tuấn Phi thấy được, liền nói: “Hai cái chiếu cũ này các cậu bỏ sao? Không cần thì đưa tôi đi? Tôi mua lại cho các cậu.”

 

Thích Phong cảm thấy buồn cười: “Cậu lấy là tốt rồi, mua lại cái gì… Tôi còn phải cảm ơn cậu giúp tôi tiết kiệm công mang xuống lầu vứt đấy.”

 

Lăng Khả thấy Thích Phong thẳng thắn như thế, cũng hào phóng đưa cái chiếu của mình cho Cao Tuấn Phi. Nhưng trong nháy mắt đưa đồ, đầu óc cậu bỗng lóe lên một ý tưởng: không phải là Cao Tuấn Phi định bán lại mấy cái chiếu này đấy chứ?

 

Ặc, tuy cảm giác hơi kỳ lạ, nhưng Lăng Khả cũng không phải người ám ảnh về vấn đề sạch sẽ. Cậu thầm nghĩ, chiếu mới ngủ có một lần, có bán cho người khác cũng chẳng sao, nên không nói gì thêm.

 

Sau khi bò lên giường, Lăng Khả lại chui vào trong chăn mở WeChat, nhanh chóng vào trang cá nhân của ba người Thẩm Nhạc Triết, Triệu Tư và Lý Khải Tinh – Kế tiếp, cậu liền nhìn thấy những tin tức có liên quan tới Thích Phong do bọn họ đăng lên.

 

Dạo một lượt, quả nhiên thu hoạch được rất nhiều!

 

Nhất là trang cá nhân của Thẩm Nhạc Triết. Bên trong tới một phần ba nội dung là có liên quan đến Thích Phong. Hắn còn đăng không ít ảnh chụp cùng với người kia, bao gồm ảnh hai người cùng ăn cơm, cùng hát karaoke, cùng chơi bóng, cùng đi ở trong và ngoài trường… Nói chung là gi gỉ gì gi, cái gì cũng có.

 

Có điều, so với những bức ảnh được chọn lọc rồi mới đăng lên của Thích Phong, ảnh mà Thẩm Nhạc Triết up đều là tùy tiện chụp bừa. Nếu không phải giá trị nhan sắc của Thích Phong đủ cao, 360 độ không góc chết thì cái tên hại bạn Thẩm Nhạc Triết kia đã sớm bị đánh thành đầu heo rồi.

 

Trái lại, Triệu Tư và Lý Khải Tinh đăng ít nội dung liên quan đến Thích Phong hơn. Từ đó có thể nhìn ra, quan hệ của Thẩm Nhạc Triết và Thích Phong là rất tốt.

 

Lăng Khả lưu một đống ảnh mới, thấy cái này cũng đẹp cái kia cũng đẹp. Quả thực hệt như fan cuồng vớ được ổ cứng của thần tượng, hạnh phúc đến phát nổ tới nơi.

 

Nhưng cùng lúc đó, cậu lại không khống chế được mà hâm mộ Thẩm Nhạc Triết. Hâm mộ hắn có thể làm bạn với Thích Phong nhiều năm như vậy. Hâm mộ cách bọn họ đùa giỡn đến không giới hạn ở trong game…

 

Loại hâm mộ này, hoàn toàn không giống cảm giác khó chịu mà những scandal tình ái của nữ sinh với Thích Phong mang lại.

 

Dù sao, tình bạn là tình bạn, tình yêu là tình yêu, Lăng Khả chưa bao giờ mơ ước những điều vượt ngoài tầm với.

 

Trong giới hạn của tình bạn, nếu cậu có thể có được địa vị tương đương với Thẩm Nhạc Triết ở trong lòng của Thích Phong, vậy đã vô cùng hiếm thấy rồi.

 

Vừa nghe bọn họ nói ở trong game, cuối tháng chín, Thẩm Nhạc Triết và Triệu Tư sẽ sang Anh du học. Lý Khải Tinh thì sang Canada vào cuối tuần này.

 

Có cái gọi là “gần quan được ban lộc”, Lăng Khả không khỏi nghĩ, nếu Thẩm Nhạc Triết đi rồi, người có khả năng thân với Thích Phong sẽ là mình. Sao cậu không nắm chắc cơ hội, thừa dịp mấy năm đại học mà chiếm đoạt vị trí của người kia?

 

Suy nghĩ này vừa nảy ra, liền lửa lớn lan tràn ra toàn đồng cỏ.

 

Lăng Khả nghe tiếng tim đập như trống nổi của mình, cậu nằm trong chăn, chớp chớp mắt. Sâu dưới đáy con ngươi trong suốt của cậu dần hiện ra một tia sáng quyết tâm.

 

Sáng sớm hôm sau, Thích Phong mơ màng tỉnh dậy, cầm điện thoại lên xem giờ theo bản năng, lại mở WeChat đang báo đỏ như mọi ngày.

 

Mạng xã hội có mấy cái thông báo mới. Hắn xem qua một chút, bỗng tinh thần phấn chấn hẳn lên.

 

Vào nửa đêm qua, Lăng Khả like cái trạng thái “bạn mới” của hắn, lại còn bình luận một cái mặt cười.

 

Thích Phong không nhịn được mà cười ngây ngô, nhìn sang cái giường trống bên kia, Lăng Khả dậy sớm hơn hắn rất nhiều.

 

Ló đầu ra khỏi thành giường, Thích Phong thấy Lăng Khả đang thay quần áo ở bên dưới. Khi mặc T shirt, thắt lưng mảnh khảnh của đối phương trực tiếp lộ ra. Cũng vì thế mà Thích Phong cảm thấy trong lòng ngứa ngáy không chịu được.

 

Ngáp dài một cái, hắn biếng nhác gọi tên Lăng Khả.

 

Lăng Khả ngẩng đầu, mỉm cười với hắn: “Dậy rồi à?”

 

Thích Phong: “…”

 

Xuống giường, Lăng Khả lại chủ động hỏi thăm: “Lưng cậu đỡ hơn chưa?”

 

Thích Phong: “Ừm, tốt hơn nhiều rồi…”

 

… Sao thế nhỉ? Sao mà hắn cứ cảm thấy Lăng Khả hôm nay và Lăng Khả hôm qua hơi không giống nhau?

 

Cao Tuấn Phi cũng rời giường, vừa đánh răng rửa mặt xong. Hắn ra khỏi nhà vệ sinh thì Thích Phong đi vào.

 

Mắt thấy đã sắp chín giờ, Cao Tuấn Phi cau mày nói: “Này, sao người cuối cùng ở phòng này còn chưa tới? Mười giờ là tổ chức lễ khai giảng rồi, không phải là cậu ta trốn luôn đấy chứ?”

 

Lăng Khả thay quần áo xong liền lấy một cặp kính ra khỏi ngăn kéo bàn học, đáp: “Không biết, Thích Phong số điện thoại của cậu ta, lát nữa gọi hỏi xem sao.”

 

Cặp kính kia có gọng vàng rất mảnh. Lăng Khả đeo lên càng có vẻ thư sinh, ngoài ra còn mang theo một tia sắc bén cùng cảm giác xa cách khó gần.

 

Thích Phong vừa làm vệ sinh cá nhân xong đi ra thì lập tức ngây ngẩn cả người: “Cậu… bị cận?”

 

Lăng Khả: “Hơi, độ nhỏ thôi.”

 

Thích Phong quan sát Lăng Khả hai giây, cười nói: “Cậu đeo kính đẹp trai hơn.”

 

Lăng Khả: “…”

 

Khi nãy, Thích Phong cũng nghe được đoạn đối thoại giữa Cao Tuấn Phi và Lăng Khả, nên hắn trực tiếp lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho Tạ Kỳ Bảo.

 

Tạ Kỳ Bảo trả lời ngay lập tức: “Tôi đi ăn sáng với ba mẹ, không kịp về ký túc xá, lát nữa sẽ đến thẳng hội trường.”

 

Thích Phong đọc tin xong, lại thấy Lăng Khả lấy một tờ giấy A4 ra khỏi ngăn kéo, hỏi: “Cái gì vậy?”

 

Lăng Khả: “Bài diễn thuyết.”

 

“… Bài diễn thuyết?” Cao Tuấn Phi nghe vậy thì nhanh chóng xoay người lại, “Đậu má, cậu là đại biểu của sinh viên mới?”

 

Lăng Khả: “Ừ…”

 

Bình thường, các trường đại học sẽ chọn sinh viên trúng tuyển với số điểm cao nhất làm đại biểu để lên sân khấu đọc diễn văn. Cao Tuấn Phi tự xưng “Bách Hiểu Sinh”, cho nên đương nhiên phải biết chuyện này.

 

Nhưng hắn không thể ngờ, cái ký túc xá mà mình được phân bừa tới lại đáng sợ như vậy. Hai hot boy, một người cực có khả năng trở thành nam vương của trường trong tương lai, một người còn lại chính là đại biểu sinh viên của khóa này!

 

Hiện tại, Cao Tuấn Phi cực kì muốn tìm cảm giác tồn tại từ trên người của thằng bạn cùng phòng cuối cùng.

 

Thích Phong cũng rất hiếu kỳ, ghé lại liếc nhìn một cái: “Cậu chuẩn bị khi nào thế?”

 

Mùi nước súc miệng bạc hà tươi mát cùng với hương vị đặc trưng trên cơ thể Thích Phong đập thẳng vào mặt, trong nháy mắt, Lăng Khả cảm thấy hơi khó thở: “Chủ nhật tuần trước… Giáo viên phụ trách gọi điện thoại cho tôi.”

 

Chống lại hormone do người mình thích phát ra ở khoảng cách gần như vậy, đối với Lăng Khả mà nói, thực sự rất gian nan. Nhưng cậu đã quyết định, cho nên đã chuẩn bị sẵn tư tưởng tiếp nhận đủ loại thử thách rồi.

 

Thích Phong cười với cậu, cậu có thể nhịn.

 

Thích Phong tới gần cậu, cậu có thể nhịn.

 

Thích Phong khoác vai cậu, cậu cảm thấy cậu cũng có thể nhịn.

 

Nếu không thể nhịn, bọn họ còn làm bạn thế quái nào được? !

 

— Gặp nguy không loạn, thấy biến không sợ, đây mới là cách tiếp xúc bình thường giữa trai thẳng với nhau.

 

Nhạc dạo:

(Một)

【 Hệ thống 】: Bạn tốt “Lăng – âm mưu – Khả” của bạn đã online.

Thích Phong: “…”

(Hai)

Lăng Khả: “Cậu nhanh đi “chăm sóc” bạn của cậu đi.”

Thích Phong (một mực mỉm cười): “Tôi chỉ muốn “chăm sóc” cậu.”

Lăng Khả (vẫn mặt đơ): “Nào, mau tới chăm, sóc tôi.”

Thích Phong: “… … …” ! ! ! (nội tâm hoàn toàn sụp đổ: bảo cậu cái này, cậu mà như vậy, sẽ có ngày!)

One comment on “Bạn trai giả – Chương 17

  1. cám ơn chủ nhà đã edit <3 mong truyện sớm hoàn thành quá

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *