Bạn trai giả – Chương 74 (CHƯƠNG CUỐI)

 

NHỮNG NGÀY THÁNG
GIẢ LÀM BẠN TRAI CỦA HOTBOY TRƯỜNG

Phiên ngoại

Chương 74: Phiên ngoại 3 (Phần 5) – Chương cuối

Edit: Mimi – Beta: Chi

 

*****

Vài ngày trôi qua, hôn lễ đã cận kề. Khương Oánh vốn định mời trợ lý của mình là Đổng Hạm tới làm phù dâu. Đáng tiếc, sau khi tiếp nhận công việc của cô, Đổng Hạm bận đến không ngóc đầu lên được, chỉ đành nuốt lệ gửi lời chúc phúc từ bờ bên kia của Đại dương.

 

Không còn cách nào khác, nhiệm vụ này liền rơi xuống đầu Lăng Khả.

 

Biết tin, Lăng Khả khiếp sợ nói: “Sao ạ? Phù dâu?”

 

Đang mặc thử áo cưới, Khương Oánh gật đầu mỉm cười: “Đúng vậy.”

 

Thích Phong ở bên cạnh nổi nóng: “Mẹ, mẹ không đùa đấy chứ, Lăng Khả là con trai!”

 

Khương Oánh nhướng mày: “Mẹ biết, con trai thì làm sao, chẳng phải mẹ đã đặt làm tây trang màu trắng theo số đo của Lăng Khả đấy à?”

 

Nửa tháng trước, Khương Oánh gọi người thiết kế đến lấy số đo của Lăng Khả, nói muốn may ba bộ lễ phục để cậu và anh em Thích Phong mặc khi tham dự đám cưới ở Mĩ. Sau khi quan sát từ đầu đến chân cậu một lượt, Khương Oánh tự quyết định chọn màu trắng.

 

Lăng Khả vốn tưởng trong hôn lễ của người phương Tây, mọi người đều mặc đồ trắng. Mãi đến buổi tối trước hôm lễ cưới được cử hành, cậu mới biết, lễ phục của Thích Dự và Thích Phong đều là màu đen, chỉ mình cậu mặc đồ trắng thôi.

 

Lúc ở trên giường, Thích Phong còn đùa với cậu. Hắn nói có lẽ mẹ muốn hắn và Lăng Khả nhìn giống một đôi, nên mới cố tình chọn cho cậu màu trắng. Khi đó, Thích Phong hưng phấn tới hai ngày liền, như thể người sắp kết hôn là mình và Lăng Khả, chứ không phải là ba và mẹ.

 

Nhưng tất cả mọi người đều không thể ngờ, Khương Oánh làm vậy là vì muốn Lăng Khả làm phù dâu cho mình —— Cô ngồi ở vị trí hiện tại của Đổng Hạm mấy chục năm, làm sao có thể không biết chuyện đối phương không thoát thân ra được!

 

Lăng Khả vừa mộng mị lại vừa lo lắng: “Con… Việc này… con sợ là không được?”

 

Tham dự hôn lễ lần này có rất nhiều họ hàng là nữ, còn có bạn học và bạn cũ của Khương Oánh nữa. Song, cô và Thích Nguyên Thành đã ngần ấy tuổi, bạn bè đều là người đã kết hôn, chẳng những không còn là “con gái”, mà đến cháu gái cũng có rồi, hiển nhiên không thích hợp để làm phù dâu.

 

Khương Oánh nở nụ cười, nói: “Sao lại không được? Con là bạn trai của con trai cô, theo lý thì con chính là con dâu của nhà họ Thích. Thích Dự không có bạn gái, con và Tiểu Phong cũng chưa thành hôn. Người có tư cách làm phù dâu cho cô nhất chính là con đó.”

 

Lăng Khả run rẩy khóe miệng… Con… con dâu?

 

Khương Oánh cổ vũ cậu: “Được rồi, Tiểu Khả, sự bình tĩnh của con vẫn luôn là ưu điểm mà cô thích nhất. Chỉ là đưa cô một đoạn đường ngắn thôi, cô tin con có thể làm tốt.”

 

Nghe đến đây, Thích Phong hoàn toàn bị mẹ mình thuyết phục. Có lẽ được hai tiếng “con dâu” lấy lòng, nên giờ phút này hắn còn vui sướng khi người gặp họa mà hùa theo: “Đúng! Đúng! Khả Khả cố lên!”

 

Lăng Khả liếc xéo Thích Phong một cái, hoàn toàn bó tay trước hai mẹ con nọ. Cuối cùng, cậu đành miễn cưỡng tiếp nhận cái vị trí “hạnh phúc” đến khiến người ta phải đau ku này.

 

Hôn lễ được tổ chức ở một dinh thự địa phương. Tuy rất có tiếng trên thương trường, thậm chí còn sở hữu gia tài bạc triệu, nhưng Thích Nguyên Thành làm người vô cùng khiêm nhường và kín đáo.

 

Lại thêm việc Khương Oánh là người dẫn chương trình có tiếng ở trong nước, vì không muốn thu hút dư luận quá nhiều, nên hai người lựa chọn địa điểm vô cùng cẩn thận.

 

Trang trại được chọn không phải hạng nổi tiếng, nhưng bên trong có bạt ngàn cỏ xanh, bên cạnh còn có một giáo đường Thiên Chúa nho nhỏ. Nếu được trang hoàng tỉ mỉ, nó sẽ trở thành một địa điểm tổ chức hôn lễ thích hợp đến không thể hợp hơn.

 

Vì bị Khương Oánh bắt đi làm “phù dâu”, nên đêm trước ngày hôn lễ được tổ chức, Lăng Khả cũng phải tách khỏi Thích Phong.

 

Toàn bộ hành trình hôm sau, cậu đều đi theo xe của cô dâu. Đến ngoài cổng giáo đường, Lăng Khả cẩn thận đỡ Khương Oánh xuống xe. Trong tiếng hoan hô của tất cả mọi người, cậu để cô dâu khoác tay rồi cùng bước vào lễ đường.

 

Thời điểm nhìn thấy Thích Phong đang đứng cạnh Thích Nguyên Thành ở trong lễ đường, Lăng Khả bỗng dưng có cảm giác như… mình và Thích Phong đang thật sự cử hành hôn lễ.

 

Thích Dự cũng đứng ngay bên cạnh trong tư tế hai tay đút túi quần. Mặc dù anh em bọn họ giống nhau như đúc, song chỉ cần liếc mắt một cái, Lăng Khả đã nhận ra được Thích Phong ——  Ở giữa lễ đường đông đúc, người kia cũng đang căng thẳng đến luống cuống cả tay chân như cậu. Hắn hoàn toàn khác với một Thích Dự cực kỳ thoải mái tự nhiên.

 

Lăng Khả đặt tay Khương Oánh lên tay của Thích Nguyên Thành. Sau đó, người đàn ông có vài phần tương tự Thích Phong kia thấp giọng nói “Cảm ơn” với cậu.

 

Kế tiếp, Thích Phong vội vàng bước tới dắt Lăng Khả rời đi.

 

Hai người ngồi xuống vị trí còn trống ở hàng ghế trên cùng, nhưng Thích Phong không hề buông tay Lăng Khả. Ở chỗ này, bọn họ có thể nghe thấy Thích Nguyên Thành và Khương Oánh tuyên thệ.

 

Chủ hôn là một người đàn ông người Hoa chừng sáu mươi tuổi. Có lẽ ông là bạn của Thích Nguyên Thành.

 

Ông giới thiệu sơ qua về hai mươi năm tan tan hợp hợp của cô dâu chú rể, cảm khái và chúc phúc cho kết quả gương vỡ lại lành của hai người. Cuối cùng, ông nói: “Chú rể Thích Nguyên Thành, anh có đồng ý cưới cô Khương Oánh làm vợ một lần nữa hay không?”

 

“Có, tôi đồng ý.”

 

Nghe được lời nói của Thích Nguyên Thành, Thích Phong không khỏi xiết chặt bàn tay đang nắm tay Lăng Khả, như đang nói với cậu một câu “Tôi đồng ý”.

 

Kế tiếp, chủ hôn lại nhìn về phía Khương Oánh: “Cô dâu Khương Oánh, cô có đồng ý gả cho chồng trước của mình là anh Thích Nguyên Thành một lần nữa hay không?”

 

“Có…” Khương Oánh cười như hoa nở giữa ngày xuân, cả khuôn mặt chứa chan hạnh phúc: “Tôi đồng ý.”

 

Lăng Khả cũng nhéo nhẹ bàn tay của Thích Phong.

 

—— Có, tôi đồng ý.

 

***

 

Ba mẹ kết hôn lại khiến Thích Phong vui vẻ vô cùng. Suốt hè năm nay, hắn lúc nào cũng cười ngây ngô hệt như Em Gái Tuyết.

 

Sau khi về nước không lâu, Thích Phong liền lấy được băng ghi hình và ảnh chụp hôn lễ của ba mẹ. Hắn phát hiện, trong đó có rất nhiều ảnh chụp của mình và Lăng Khả, còn có cả ảnh Lăng Khả đỡ tay mẹ hắn bước vào lễ đường. Hắn đắc ý không gì sánh được, nhanh tay đăng vài tấm lên mạng xã hội!

 

Trước đó rất lâu, Lăng Khả đã từng dặn Thích Phong không được đăng tin về hai người lên mạng, để tránh ba mẹ cậu hoài nghi. Song lần này chẳng những Thích Phong lỡ tay, mà mẹ Lăng còn tặng cho bọn hắn một cái like!

 

Lăng Khả nhìn thấy cái like kia, cả người như muốn phát nổ. Thế mà mẹ cậu lại chẳng có chút phản ứng gì?

 

Một trong số những tấm ảnh được đăng trên mạng xã hội là ảnh chụp cậu đang nắm tay của Thích Phong! Hai người còn mặc lễ phục một đen một trắng! Thần kinh phải thô đến mức nào thì mẹ cậu mới cảm thấy con trai mình không có vấn đề đây! ?

 

Lăng Khả cảm thấy hơi kỳ quái, đồng thời cũng chột dạ không thôi. Nói chung là, càng nghĩ cậu lại càng bất an.

 

Sau khi do dự vài ngày, Lăng Khả cảm thấy mình và Thích Phong đã hòa hợp đến mức này, nếu cứ tiếp tục dối gạt người nhà cũng không tốt lắm. Cho nên, cậu liền quyết định ngả bài với ba mẹ của mình.

 

Thích Phong thấp thỏm hỏi: “Nếu bọn họ không đồng ý cho chúng ta ở bên nhau thì phải làm sao?”

 

Lăng Khả trấn an hắn: “Không sao, bọn họ vẫn rất tôn trọng ý kiến của tôi… Chỉ cần tôi mở miệng, nói mình thích con trai từ hồi cấp hai cho bọn họ nghe, nhất định họ có thể thông cảm.”

 

Tuy nói vậy, song trong lòng Lăng Khả vẫn chất đầy tâm sự.

 

Thích Phong lại nói: “Tôi đi cùng với cậu.”

 

Lăng Khả: “Không cần, come out là chuyện của tôi, không liên quan đến cậu. Dù không có cậu, tôi cũng phải đối mặt một mình.”

 

Thích Phong biết một khi Lăng Khả đã quyết định chuyện gì thì hoàn toàn không cho người khác cơ hội thương lượng, nên cũng không kiên trì đòi đi theo nữa.

 

Lăng Khả lại làm chuẩn bị tư tưởng thêm vài ngày rồi mới về nhà trong lo lắng. Thế nhưng, ngoài ý muốn chính là, khi cậu kể chuyện mình đang hẹn hò với Thích Phong ra, ba mẹ Lăng lại khá là bình tĩnh.

 

“Ba mẹ đã biết rồi.” Mẹ Lăng nhìn cậu một cái, thở dài, nhẹ nhàng kể hết mọi chuyện.

 

Thì ra ba tháng trước, Thích Nguyên Thành và Khương Oánh đã âm thầm hẹn gặp bọn họ một lần.

 

Việc Khương Oánh ra mặt mời cơm khiến cho ba mẹ Lăng vô cùng kinh hãi vì được ưu ái. Khương Oánh bồi dưỡng Lăng Khả tận tâm như thế, làm cha mẹ, đáng lẽ bọn họ mới phải là người mời cô ăn cơm. Hơn nữa khi dùng bữa, Thích Nguyên Thành và Khương Oánh còn rất nhiệt tình, không hề làm cao dù là một chút.

 

Lăng Khả không nghĩ ăn một bữa cơm có thể khiến ba mẹ vốn khá bảo thủ của mình chấp nhận sự thật cậu đang hẹn hò với Thích Phong. Chắc chắn Khương Oánh và Thích Nguyên Thành phải nói thêm điều gì đó.

 

“Ặc…” Khi Lăng Khả chuẩn bị lên tiếng, mẹ Lăng lại nói: “Ông Thích cho ba mẹ năm trăm vạn, nói là để cảm ơn con đã khai thông tư tưởng cho ông ấy và MC Khương, khiến cho bọn họ có thể quay lại với nhau.”

 

Lăng Khả kinh ngạc không thôi: “Năm… năm trăm vạn! ! !”

 

Mẹ Lăng: “Đúng vậy, con nghĩ xem, nhiều tiền như vậy… Ba mẹ vô cùng sợ hãi, liên tục nói không cần, nhưng MC Khương nhất định bắt ba mẹ phải cầm. Cô ấy còn nói đây chỉ là một chút tấm lòng, về sau con và Thích Phong ở với nhau, hai nhà sẽ thành thông gia, còn có nhiều hơn nữa…”

 

Lăng Khả: “…” Cho nên ba mẹ cậu chính là bắt người tay ngắn, cắn người mềm miệng? Năm trăm vạn liền bán luôn mình?

 

Tiếp đó, ba Lăng cũng lên tiếng: “Ba mẹ nghe đến thông gia gì gì đó, mới đầu cũng không hiểu, sau đó ông Thích lại giải thích với ba mẹ rằng đồng tính luyến ái là hợp pháp ở nước Mĩ. Nếu con và Thích Phong thương nhau, muốn ở bên nhau lâu dài, hoàn toàn không cần lo lắng đến chuyện tương lai, bọn họ sẽ trải sẵn đường cho hai đứa…”

 

Mẹ Lăng: “Mẹ và ba con nghe mà choáng váng không thôi. Vốn tưởng bọn họ đang nói đùa. Sau nghĩ lại mới thấy, từ nhỏ đến lớn con đều không tâm sự với ba mẹ, có lẽ là vì sợ ba mẹ… không hiểu được con.”

 

Lăng Khả không ho he một tiếng nào. Cậu cau mày, bày ra bộ dáng lạnh lùng xa cách cực khó nói chuyện.

 

Ba Lăng lại nói: “MC Khương còn bảo, bây giờ khoa học kỹ thuật rất tân tiến, nếu con và Thích Phong ở bên nhau, muốn có con cũng không thành vấn đề, có thể thụ tinh trong ống nghiệm, cũng có thể để đứa nhỏ theo họ Lăng…”

 

Lăng Khả: “…” Đệt! Ngay cả chuyện con cái bọn họ cũng nghĩ đến rồi? Lăng Khả cảm thấy tam quan hoàn toàn sụp đổ!

 

Sau khi nói chuyện với ba mẹ, Lăng Khả cảm thấy toàn thân tê liệt, không còn bất cứ cảm giác gì.

 

Dựa theo kịch bản bình thường, khi Khương Oánh và Thích Nguyên Thành tới tìm ba mẹ cậu, hẳn là ba mẹ cậu nên ném tiền vào mặt đối phương và tặng kèm một câu “đừng mơ”, không phải à? Tại sao mọi chuyện lại như thế này được chứ!

 

Lăng Khả đang chìm trong những suy nghĩ mơ hồ, bỗng nhiên Thích Phong gọi điện thoại tới. Đối phương vội vàng hỏi: “Thế nào rồi?”

 

Lăng Khả tưởng tượng người ở đầu kia điện thoại là một thanh niên có gia đình trọn vẹn, tình yêu tươi đẹp, thậm chí bố mẹ còn âm thầm giúp bạn trai hắn come out, thật sự không thể không cảm khái một câu: “Chúc mừng cậu, anh chàng tốt số!”

 

Thích Phong: “… Bọn họ đồng ý rồi?”

 

Phản ứng của đối phương không có kích động như Lăng Khả tưởng tượng. Điều ấy khiến cậu không khỏi nhíu mày, hoài nghi hỏi: “Có phải… cậu biết chuyện gì hay không?”

 

Thích Phong: “…”

 

Lăng Khả nghiến răng: “Ảnh chụp trên mạng xã hội là cậu cố ý đăng lên hả?”

 

Thích Phong: “Khả Khả! Tôi sai rồi! Khi thỏa thuận giả làm bạn trai, chẳng phải tôi vẫn nợ cậu một lần giúp đỡ đó sao… Trước đó, mỗi lần nhắc đến chuyện come out cậu đều có vẻ vô cùng phiền não. Vì thế tôi mới đi nhờ ba tôi… Trên phương diện đàm phán, ông ấy rất trâu bò, hẳn là, hẳn là sẽ không để ba mẹ cậu làm khó cậu. Huống hồ chẳng phải cậu đã nói ba cậu là fan của mẹ tôi đó à? Mẹ tôi còn tặng rất nhiều ảnh chụp có chữ kí cho ba cậu nữa! A không đúng, là ba chúng ta, ba chúng ta… Khả Khả, cậu ngàn vạn lần đừng nóng giận…”

 

Lăng Khả nhắm mắt lại, không hiểu sao lại cảm thấy, vì có được Thích Phong nên mình mới là người tốt số hàng thật giá thật đi.

 

“Đừng nói nữa, tốt nhất là bây giờ cậu xuất hiện ở trước mặt tôi, ngay lập tức.” Lăng Khả ra lệnh vào điện thoại, khóe môi cong lên thành một nụ cười khó lòng che giấu được.

 

“… Rõ!”

 

— HẾT TRUYỆN —

8 comments on “Bạn trai giả – Chương 74 (CHƯƠNG CUỐI)

  1. Cuteeee quá xá chủ nhà owiii <3 <3 <3
    Cảm ơn chủ nhà đã edit bộ này, đọc mượt lắm ạ!!!
    Hóng các dự án sau này của thím :))))
    Sẽ tiếp tục ủng hộ lâu dàiiii…

     
  2. Cuối cùng cũng hoàn rồi

    Truyện hay và dễ thương quá ❤️

    Cám ơn nhà Tiểu hoàng thư rất nhiều vì đã edit bộ của tác giả mình thích với tốc độ ánh sáng. Mong mấy bạn sẽ có dự án mới thật hay để mình tiếp tục được theo dõi nhe. From me with love ❤️❤️❤️

     
  3. ủa, chương cuối rồi na? tui tưởng còn phiên ngoại của chu diễm với lăng duệ hi nữa mà?
    mà công nhận mấy thím edit truyện hiện đại lúc nào cũng xong vèo vèo ấy

     
    • Tiểu Hoàng Thư

      May 10, 2018 at 10:49 am Reply

      PN Chu Diễm x Duệ Hi có 2c thôi thím ạ. HDai nhanh bởi vò HDai có Chi beta :v :v hơn nữa đều là truyện Chi chọn :v mà Chi chọn thì vô cùng hợp với Mimi :v :v

       
  4. Trời ơi, con tim mị toàn màu hường rồi, chịu sao nổi đây, cái kết viên mãn mà ko gượng tẹo nao
    Cảm ơn chủ nhà vạn lần luôn

     
  5. Trời ơi bộ này moe ko chịu được, đọc mà cứ cười sướng một mình=))))))))
    Chủ nhà dịch mượt lắm ý, còn chú thích kĩ càng yêu không chịu đc moazzzz bắn vạn tym cho chủ nhà=)))))))

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *